Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2020

Dàn sao Những Thiên Thần Áo Trắng xót xa trước hung tin Mai Phương qua đời vì ung thư phổi

Với các khán giả thế hệ 8x, 9x,  Những Thiên Thần Áo Trắng  là cả một vùng trời kỉ niệm, là bộ phim đến bây giờ người ta vẫn nhắc mãi như một huyền dịch công chứng thoại của màn ảnh Việt. Tròn 10 năm sau ngày oanh tạc trên màn ảnh nhỏ, tưởng đâu khán giả sẽ được dịp cùng dàn diễn viên năm nào bồi hồi ôn lại những kỉ niệm của thập kỷ trước. Ngờ đâu kỉ niệm còn chưa kịp nhắc nhớ thì  Mai Phương  - thiên thần áo trắng năm nào đã phải nói lời tạm biệt. Sau gần hai năm chống chọi với bệnh tật, chiều ngày 28/3, đóa hoa nhỏ kiên cường Mai Phương đã rời xa cuộc đời. Trên trang cá nhân của mình, dàn diễn viên của Những Thiên Thần Áo Trắng năm nào không khỏi bàng hoàng, đau đớn trước sự ra đi của người bạn nhỏ.

Dàn sao Những Thiên Thần Áo Trắng xót xa trước hung tin Mai Phương qua đời vì ung thư phổi - Ảnh 1.

Mi Du gửi lời tạm biệt đến người chị Mai Phương

Dàn sao Những Thiên Thần Áo Trắng xót xa trước hung tin Mai Phương qua đời vì ung thư phổi - Ảnh 2.

Nam Cường không nhắc tên cũng không đăng hình nhưng chỉ vài dòng chữ thôi thì khán giả cũng biết trong lòng anh đang nặng nề đến nhường nào

Dàn sao Những Thiên Thần Áo Trắng xót xa trước hung tin Mai Phương qua đời vì ung thư phổi - Ảnh 3.

Vẫn mãi là những thiên thần áo trắng của riêng "cô lớp trưởng July Miu" Miu Lê

Dàn sao Những Thiên Thần Áo Trắng xót xa trước hung tin Mai Phương qua đời vì ung thư phổi - Ảnh 4.

"Cựu lớp trưởng Nam" không còn biết phải nói gì trước sự ra đi của cô bạn cũ

Dàn sao Những Thiên Thần Áo Trắng xót xa trước hung tin Mai Phương qua đời vì ung thư phổi - Ảnh 5.

Lan Phương thương bé Lavie, thương người em gái kiên cường của mình

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2020

Tự làm khổ mình khi mời mẹ chồng sống chung

Vợ chồng tôi quen nhau khi du học nước ngoài, về nước gặp lại nhau qua công việc và yêu được tròn 2 năm thì cưới. Gia đình anh là viên chức ở tỉnh. Bố chồng là nguyên giám đốc một sở, mẹ chồng là con nhà gia giáo, trước đây bà làm trong hội chữ thập đỏ, nay đã về hưu.

Chồng tôi là con một, được bố mẹ hết mực yêu chiều nhưng lại đi con đường riêng. Học xong đại học, anh tự giành học bổng du học, rồi về nước làm cho tập đoàn nước ngoài.

Gia đình tôi cơ bản là bình thường. Bố mẹ đều là con đầu nên khi còn nhỏ đã phải nghỉ học ở nhà trông em. Bố mẹ bắt đầu bằng buôn bán nhỏ, làm việc cật lực nhiều năm. Nhờ uy tín, chăm chỉ, lại gặp thời nên công việc kinh doanh rất phát đạt. Bố mẹ nghiêm khắc dạy dỗ và muốn bù đắp cho thuở ấu thơ phải bỏ học sớm nên rất tập trung giáo dục chị em tôi. Sau khi đỗ đại học, chúng tôi đều được cho ra nước ngoài du học. Tôi học xong đại học thì về nước, đang quản lý công ty gia đình tại Hà Nội, em trai học xong thạc sĩ, đang thực tập tại Mỹ.

Kể ra để thấy tôi lẽ ra không có gì để phàn nàn về cuộc sống. Dù môi trường hai bên rất khác nhau nhưng chúng tôi tự xây được nhà để ở riêng sau khi cưới, va chạm không nhiều.

Năm ngoái, mẹ chồng bị tai biến nhẹ, may mắn được chữa trị kịp thời nên không ảnh hưởng nhiều đến sức khoẻ. Suốt 2 tháng từ ngày cấp cứu và trong quá trình điều trị vật lý trị liệu mẹ đều ở tại nhà tôi cho tiện. Chúng tôi thuê chuyên gia trị liệu đến nhà, đưa mẹ đi massage châm cứu đều ở những nơi tốt nhất. Sau khi mẹ khoẻ lại, tôi bàn với chồng mời mẹ ở luôn với chúng tôi vì thực lòng sau khi bà bị ốm tôi rất thương bà. Bố chồng tôi có vợ bé và hai con riêng đã lớn, chuyện này không bung bét ra bên ngoài, ngay cả tôi cũng biết sau khi lấy anh. Mẹ chồng tôi chỉ trông vào con trai, anh là niềm tự hào của mẹ. Quyết định này cũng do bố mẹ ruột tôi thúc đẩy. Bố mẹ rất quý chồng tôi, lại nặng về chữ hiếu, luôn nhắc nhở con nhất định phải trả ơn cho mẹ chồng đã cho tôi một người chồng tốt.

Mẹ chồng ban đầu từ chối, nói không muốn làm gánh nặng, rồi sau lại đồng ý với lý do bà phải ở lại chăm sóc cháu trai. Trước Tết tôi lại có thêm tin vui sau mấy năm cố gắng thuốc thang, trong lòng đầy yêu thương và hạnh phúc vì gia đình ngày càng trọn vẹn.

Hàng tháng, chồng đưa tôi 50% lương, còn lại anh chi tiêu ngoại giao riêng. Tôi có một căn hộ cao cấp bố mẹ tặng trước khi cưới, đang cho thuê, trừ thuế phí còn khoảng 1.000 USD. Ngoài ra, vì quản lý công ty gia đình nên tôi nhận mức lương bằng với quản lý trước đây bố mẹ thuê. Chúng tôi có một vài khoản vay đầu tư, hàng tháng cần trả lãi, con trai đang học trường mầm non quốc tế và ngoài ra có học thêm nhạc, võ, bơi khá tốn kém. Chúng tôi đóng bảo hiểm nhân thọ và bảo hiểm y tế cao cấp cho bố mẹ chồng đã 5 năm liên tục. Nhìn chung chi cũng nhiều nhưng tôi không phải lo lắng dù chúng tôi không phải quá giàu có.

Tôi đưa mẹ chồng 15 triệu mỗi tháng để mua thức ăn, bà đi lại bằng thẻ taxi của tôi, hạn mức sử dụng mỗi tháng 5 triệu. Tiền điện nước tự động trừ vào tài khoản ngân hàng, tiền giúp việc tôi chuyển khoản riêng. Tiền học của con đã đóng cả năm, có xe đưa đón tận nhà. Sữa, thực phẩm và đồ dùng của con tôi có cậu gửi về và ông bà ngoại thường xuyên mua cho. Tôi thường tự gọi trái cây và hải sản ngon cho cả nhà hàng tuần, tủ lạnh lúc nào cũng gần như chật cứng. Việc mua sắm đồ dùng, sửa chữa nhà cửa, xe cộ cũng do tôi chi chứ không đụng vào khoản tiền đưa mẹ.

Mẹ chồng luôn phàn nàn chúng tôi tiêu hoang, bảo phải tiết kiệm. Tôi vui vẻ bảo mẹ phải tiêu tiền mới kiếm được, ai cũng lo tiết kiệm không tiêu xài, vậy chúng con kiếm đâu ra doanh thu. Mặt khác mẹ lại kể bác dâu tôi kêu ầm lên là sao chúng tôi đưa mẹ ít tiền thế, tiêu ở thành phố của tỉnh nhà không đắt đỏ bằng ở Hà Nội cũng cần 20 triệu cho một nhà 4 người bên nhà bác rồi. Tôi ngạc nhiên hỏi sao bác dâu biết, mẹ lại vòng vèo bảo thật ra mỗi người mỗi ý, mẹ thấy thế cũng đủ rồi, "tằn tiện" một chút là được. Tôi nhờ mẹ ghi lại khoản chi trong một tháng thôi, để tôi ước tính đưa mẹ sao cho đủ, mẹ dỗi bảo không quen tiêu xong còn phải ghi lại.

Mẹ là người khó tính, hay xét nét với người bà cho là thấp kém hơn, nhất là người "nhà quê". Bà không chơi với hàng xóm. Bạn hay sếp của chồng tôi đến chơi thì bà chào đón nhiệt tình, với người giàu có hay chức cao bà rất khiêm nhường. Bạn của tôi, nhân viên hay người nhà ở quê lên ghé qua hỏi thăm sức khoẻ bà thì bà khá hờ hững, có lúc bỏ đi không tiếp. Tôi có bác giúp việc đã ở cùng 4 năm, từ ngày mẹ lên bác khóc xin nghỉ với tôi 2 lần vì bị bà chỉnh. Chứng kiến bà mỗi ngày xếp lại tủ lạnh vài lần, đếm từng quả táo xem có thiếu hay không, lôi thùng đồ cũ tôi cho người làm ra kiểm lại, tôi không chịu được. Lần thứ ba bác xin, tôi quyết định cho bác giúp việc nghỉ và nhờ mẹ chồng tự tìm người bà thấy phù hợp đúng theo yêu cầu của bà. Trong lúc đó, tôi thuê người làm theo giờ nhưng ai cũng bỏ sau vài lần đến. Sau vài tuần, mẹ chồng nói tôi đừng thuê người nữa, bà rảnh ở nhà quét 2 nhát chổi cũng khoẻ người. Lúc ấy tôi chưa có thai, nhà toàn người lớn, vợ chồng tôi không quá khó trong cuộc sống nên động viên nhau thôi sao cũng được, miễn là mẹ vui. Có điều tôi thật sự mong có người giúp việc nhà từ sáng đến tối luôn, để chúng tôi có nhiều thời gian cho mình hơn.

Mẹ chồng từ sau khi không cho thuê người lại luôn phàn nàn tôi lười làm việc nhà, kể xấu cho cả nhà chồng. Có lần mẹ mải mê nói chuyện không biết tôi đã về nhà từ bao giờ và nghe được hết. Gần đây, mẹ ruột tôi mang quà cho các cháu, mẹ chồng mách tội tôi thế này thế kia, rồi dắt mẹ tôi lên phòng vợ chồng tôi, mở từng ngăn kéo, lục lọi tủ quần áo để mẹ thấy tôi bừa bộn thế nào. Chúng tôi luôn đóng cửa phòng nhưng không khoá lại. Bà chê tôi tính tình bộp chộp, hay cãi nhau tay đôi với chồng, không xứng làm dâu hiền. Bà than mệt vì phải "hầu chúng nó", khiến mẹ tôi phải nhận sai và xin lỗi. Tôi biết chuyện tức muốn khóc, nói sẽ không ở với mẹ chồng nữa, đưa bà về quê thì mẹ tôi lại can, khuyên chúng tôi làm tròn đạo hiếu. Giờ tôi cho mẹ chồng về thì cả nhà chồng sẽ nghĩ sao về chúng tôi?

Tôi ngồi nói chuyện với mẹ chồng, nhận sai, nhận luôn mình từ nhỏ đến lớn đều không phải người giỏi việc nhà, nhà tôi luôn có giúp việc, công việc bận rộn, con nhỏ, rất cần người. Bà bảo việc nhà ít, san sẻ mỗi người một tí là xong, nếu tôi thuê giúp việc là muốn bà thành người vô dụng, bà sẽ về quê. Vậy là tôi lại phải im lặng, không hiểu tại sao bà cứ phải làm khó mình và con dâu.

Con trai tôi thông minh nhưng hiếu động, như bất cứ em bé 5 tuổi nào. Mỗi khi cháu ngã, vấp chảy máu chân, cụng đầu vào bàn ghế, hay khóc lóc gì là bà làm um lên, câu đầu tiên là "Ôi giời ơi" như thể tôi hại con. Công nhận bà rất yêu thương và chăm sóc, dạy bảo cháu từng ly từng tí, không hiểu sao tôi có thể bỏ qua mỗi khi mẹ nhắc tôi việc này việc kia mà lại không thể chịu được khi bà dạy tôi phải chăm con thế nào.

Mẹ đẻ khuyên tôi tu tâm, đã làm việc tốt phải làm đến cuối cùng, không được bỏ ngang giữa chừng mất hết phúc lộc. Tôi thường ghi những điều tốt đẹp mẹ chồng đã làm để đọc lại khi tức giận cho đỡ ảnh hưởng đến con gái trong bụng, nhưng gần đây tôi chẳng muốn về nhà mình nữa. Nếu chồng bận đi công tác thì tôi cũng tìm cách đưa con đi học này kia, hoặc sang nhà ngoại để tránh phải ở nhà với mẹ chồng. Thật sự quá ngột ngạt!

Tôi tâm sự trên đây không phải để nhận được đồng tình hay muốn tìm cách đuổi mẹ chồng đi. Chồng tôi thương vợ con, anh cũng chỉ có một mẹ, tôi không muốn phàn nàn nhiều với anh, đưa anh vào thế bí. Tôi biết mình có nhiều thiếu sót chưa thể hoàn hảo như mẹ chồng mong muốn. Công bằng mà nói hồi nhỏ bố mẹ tôi có rèn rũa tôi và em trai mới trưởng thành nên người, nay mẹ chồng càng khó tôi sẽ càng hoàn thiện hơn. Không biết qua bao lâu mẹ chồng nàng dâu mới sống chung hoà thuận được, làm sao để mẹ chồng bớt ghê gớm hơn đây? Trước đây không ở cùng nhau tôi và mẹ chồng rất thân, mẹ còn hay gọi tôi là con gái. Xin độc giả cho lời khuyên.

Hạnh

Độc giả gọi vào dịch công chứng số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc.

Ngoại hạng Anh có thể huỷ mùa giải

"Nhiều đội bóng Ngoại hạng Anh muốn kết thúc mùa giải ngay lập tức, bất chấp Liverpool không thể vô địch sau 30 năm", The Athletic dẫn lời một lãnh đạo. "Khi nào đại dịch Biên phiên dịch chìm xuống, giải sẽ đá lại từ đầu. Khi đại dịch đang ở đỉnh điểm, việc bàn chuyện khi nào tiếp tục mùa giải có vẻ hơi vô đạo đức".

"Vài đội bóng sẽ phản đối huỷ mùa giải. Nhưng về tổng thể, các đội phải chấp nhận mùa giải sẽ đá lại từ đầu. Covid-19 diễn biến ngày càng phức tạp ở Anh. Vấn đề không phải là khi nào cầu thủ trở lại tập luyện. Nếu mọi người đều ở nhà, và tự cách ly vài tháng, dịch sẽ tan biến", lãnh đạo này nói thêm.

Liverpool chỉ cách chức vô địch Ngoại hạng Anh hai trận thắng. Ảnh: Reuters.

Liverpool chỉ cách chức vô địch Ngoại hạng Anh hai trận thắng. Ảnh: Reuters .

Khi lần đầu báo dừng Ngoại hạng Anh, ban tổ chức tuyên bố sẽ tìm cách đá nốt những vòng đấu cuối. Trong cuộc họp tuần trước, cả 20 đội đều thống nhất sẽ không huỷ mùa giải. Nhưng khi Covid-19 ngày càng lan rộng ở Anh, nhiều đội muốn chấm dứt mùa giải. Các giải bán chuyên và phong trào ở Anh đều quyết định kết thúc mùa giải.

Theo ký giả David Ornstein của The Athletic , bất cứ quyết định nào của Ngoại hạng Anh cũng cần ít nhất 14 trong 20 đội đồng ý.

Anh đang là quốc gia xuất hiện nhiều ca nhiễm nCoV thứ tám thế giới. Nhiều nhân vật nổi tiếng đã nhiễm bệnh, trong đó có cả thái tử Charles và thủ tướng Boris Johnson.

Hoàng An (theo The Athletic )

Bác sĩ Italy nhiễm nCoV: Đau đớn nhất vào đêm

Fabio Biferali đã trải qua 8 ngày trong phòng chăm sóc tích cực tại bệnh viện Policlinico Umberto I ở Rome sau khi nhiễm nCoV. "Tôi bị những cơn đau lạ. Với kinh nghiệm của một bác sĩ, tôi biết đó là viêm phổi. Cảm giác giống như có một con khỉ đuôi sóc trên lưng bạn. Tôi luôn khóc khi nhớ về trải nghiệm này, rất dễ khóc", Biferali hôm qua cho biết.

Theo Biferali, việc là bác sĩ đã giúp ông vượt qua các cơn đau. Điều trị bằng liệu pháp oxy rất đau đớn, tìm động mạch xuyên tâm cũng rất khó khăn. Nhiều bệnh nhân tuyệt vọng khóc lớn "đủ rồi, đủ rồi".

"Điều tồi tệ nhất là vào ban đêm. Tôi không thể ngủ, lo lắng tràn ngập căn phòng. Vào ban ngày, các bác sĩ, hộ lý đi qua, phân phát thức ăn. Nhưng vào ban đêm, những cơn ác mộng ập đến, cái chết rình rập", Biferali nói. "Khi không ngủ, tôi đếm nhịp thở của người đàn ông ở giường bên bằng đồng hồ bấm giờ trên điện thoại. Tôi làm việc đó để dồn sự chú ý đến anh ấy và quên đi bản thân".

Ông nhớ lại rằng các nhân viên y tế bịt kín từ chân đến đầu bằng trang phục bảo hộ. "Tôi chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của họ, đôi mắt trìu mến đằng sau chiếc mặt nạ kính. Tôi chỉ có thể nghe thấy giọng nói của họ. Nhiều bác sĩ tuyến đầu rất trẻ. Đó là khoảnh khắc của hy vọng", bác sĩ cho hay.

Nhân viên y tế di chuyển bệnh nhân Covid-19 ở Italy tới bệnh viện ở Dresden, Đức hôm 26/3. Ảnh: AFP.

Nhân viên y tế di chuyển bệnh nhân Covid-19 ở Italy tới bệnh viện ở Dresden, Đức hôm 26/3. Ảnh: AFP .

Khi được hỏi ông nhớ nhất điều gì trong những ngày điều trị, Biferali nói rằng đó là người thân của ông. "Tôi sợ rằng tôi sẽ không bao giờ gặp lại họ nữa, sẽ chết mà không được nắm tay họ. Tôi hoàn toàn tuyệt vọng", ông nói, thêm rằng trải nghiệm đó giúp ông nhận ra rằng cần phải chiến đấu vì sức khỏe cộng đồng và bảo vệ một trong những hệ thống y tế tốt nhất thế giới.

Trong khi đó, tại bệnh viện Casalpalocco ở ngoại ô Rome, bác sĩ và y tá lặng lẽ chăm sóc những bệnh nhân Covid-19 đang nằm trên giường, bao quanh là những máy móc theo dõi dấu hiệu sự sống của họ. Nhân viên y tế tuân thủ nghiêm ngặt quy định an toàn. Họ mặc đồ bảo hộ màu trắng trùm kín từ đầu đến chân, đeo găng tay cao su, khẩu trang và kính che mặt.

Y tá thường xuyên làm sạch găng tay bằng gel khử trùng. Họ lần lượt ra ngoài hít thở không khí trong lành, nhưng tiếng chim hót cũng không thể khiến họ quên đi bệnh nhân trong giây lát. Một số người cố gắng thư giãn bằng cách hút thuốc.

Giám đốc bệnh viện Antonino Marchese cho biết tình hình rất khó khăn. "Số ca nhiễm chắc chắn cao hơn số liệu được công bố chính thức mỗi tối vì nhiều bệnh nhân tự cách ly mà không được xét nghiệm. Họ ở nhà và dần khỏe hơn. Những bệnh nhân khác có thể đã nhiễm bệnh nhưng không nhận ra và đã hồi phục", Marchese nói. Mớ tóc bù xù màu trắng xõa xuống gương mặt bịt kín khẩu trang của ông. "Số người nhiễm bệnh cao hơn họ nói".

Marchese cũng thừa nhận bệnh viện đang đối mặt tình trạng thiếu trang thiết bị. "Thật không may, chúng tôi đã không chuẩn bị tốt", ông nói, thêm rằng đây là vấn đề họ đã gặp ngay sau các ca nhiễm đầu tiên và "chỉ đến bây giờ các nhà máy mới đang chuyển đổi sản xuất để cung cấp cho chúng tôi".

Covid-19 đã xuất hiện tại gần Biên phiên dịch 200 quốc gia, vùng lãnh thổ, khiến gần 600.000 người nhiễm bệnh và hơn 27.000 người tử vong. Italy là vùng dịch thứ hai thế giới, sau Mỹ về số ca nhiễm nhưng là quốc gia ghi nhận số ca tử vong nhiều nhất với hơn 9.000 trường hợp.

Huyền Lê (Theo AFP )

Đứng đầu thế giới về số ca nhiễm COVID-19: Mỹ đã sai lầm như thế nào trong quá trình chống dịch?

Nước có nhiều ca nhiễm bệnh nhất thế giới

Trung Quốc - nơi dịch bệnh bùng phát đầu tiên - từng là nước giữ vị trí này. Kế sau Trung Quốc là Italy, với 80.589 ca dương tính theo số liệu cuối ngày 26/3. Tuy nhiên, sáng ngày 27/3, Mỹ đã chiếm vị trí dẫn đầu với 82.404 trường hợp mắc COVID-19, và con số này sẽ không dừng lại tại đây.

Đứng đầu thế giới về số ca nhiễm COVID-19: Mỹ đã sai lầm như thế nào trong quá trình chống dịch? - Ảnh 1.

Cuối tháng 2, Trung Quốc có hơn 80.000 ca bệnh và dịch COVID-19 bùng phát tại Nhật Bản, Hàn Quốc, Iran và Italy. Trong khi đó, tình hình tại Mỹ dường như vẫn ổn - ít nhất là về mặt số liệu. Ngày 20/2, Mỹ thông báo chỉ có 15 trường hợp và đều liên quan tới người di chuyển từ vùng dịch về.

Nhưng một khi các quan chức bắt đầu xét nghiệm COVID-19 trên diện rộng, số lượng người nhiễm càng ngày càng tăng. Ngày 1/3, chỉ có 75 ca. Ngày 7/3, 435 ca. Ngày 14/3, 770 ca. Ngày 21/3, con số là 24.192. Ngày 27/3, 82.404 trường hợp - và con số này sẽ tiếp tục tăng trong nhiều tuần tới.

Đứng đầu thế giới về số ca nhiễm COVID-19: Mỹ đã sai lầm như thế nào trong quá trình chống dịch? - Ảnh 2.

Ảnh: Jeremy Hogan/Echoes Wire/Barcroft Media

Tại sao mọi chuyện lại thay đổi nhanh như vậy? Có thể thấy câu trả lời là virus đã âm thầm lây lan trong khi người Mỹ không đề phòng. Hồi tháng 2, quan chức chính phủ, truyền thông, và thậm chí một số chuyên gia vẫn đảm bảo rằng không có gì phải sợ cho tới khi nó trở thành vấn đề đủ lớn để quan tâm. Tuy nhiên, tới nay, virus corona đã trở thành vấn đề quá lớn để có thể giải quyết trong thời gian ngắn.

Tổng thống Trump cũng hứng chịu nhiều chỉ trích khi cắt giảm nhân sự, nguồn lực và các cơ quan cần thiết để phòng ngừa dịch bệnh. Theo Vox, ông Trump đã đưa ra nhiều thông tin sai lệch về COVID-19 như đã làm với nhiều vụ bê bối trước đó.

Khi chính phủ Mỹ thờ ơ với dịch bệnh và có dấu hiệu từ các nước khác cho thấy đại dịch đã rất gần kề Mỹ, rất ít người dám nói thẳng. Những người làm như vậy đều bị cho là thổi phồng vấn đề. Hầu hết người Mỹ lắng nghe lời trấn an của chuyên viên y tế và nghĩ rằng con số lây nhiễm thấp phản ánh thực tế.

Trong lúc đó, virus vẫn tiếp tục lây lan.

Hiện tại, Mỹ đã trở thành quốc gia chịu ảnh hưởng nặng nề nhất từ dịch bệnh. Câu hỏi hiện tại là: Mọi thứ đã quá muộn hay chưa?

Số ca dương tính nhiều nhất thế giới: Ý nghĩa thực sự là gì?

Mỹ có số ca dương tính với COVID-19 nhiều hơn bất kì nơi nào trên thế giới. Tuy nhiên, cần phải xem xét vấn đề từ nhiều khía cạnh.

Vấn đề đầu tiên, Biên phiên dịch có thể Mỹ vẫn đang chưa làm đủ xét nghiệm (những người có triệu chứng nhẹ thường được yêu cầu tự cách ly ở nhà và không làm xét nghiệm), vấn đề này tại những quốc gia khác có thể còn nghiêm trọng hơn. Một số chuyên gia cho rằng, một số quốc gia như Iran, Ấn Độ và Indonesia hiện chưa thể tìm ra được tất cả người dương tính với COVID-19 vì vấn đề dân số đông, hệ thống y tế chưa đủ khả năng đáp ứng nhu cầu của người khám bệnh.

Đứng đầu thế giới về số ca nhiễm COVID-19: Mỹ đã sai lầm như thế nào trong quá trình chống dịch? - Ảnh 3.

Ảnh: John Moore/Getty Images

Một vấn đề khác là dân số. Mỹ hiện tại là quốc gia có dân số đông thứ 3 thế giới. Điều đó có nghĩa là tỉ lệ người nhiễm bệnh trên dân số vẫn thấp hơn nhiều quốc gia khác. Ví dụ, tại Italy, cứ 750 người dân lại có 1 người nhiễm. Ở Mỹ, tỉ lệ là 4.000 người dân có 1 người nhiễm. Chỉ số này có thể phản ánh rõ ràng hơn về tình trạng y tế ở một quốc gia và ảnh hưởng của virus tới nước đó.

Vậy nên, có thể thấy, Mỹ có số ca dương tính cao nhất thế giới vì có đông dân, virus lây lan mạnh và năng lực xét nghiệm trên diện rộng. Mỹ cần phải xử lí tình hình một cách nghiêm túc.

Virus corona đã xâm nhập nước Mỹ như thế nào?

Hồi tháng 1, Trung Quốc đã phong tỏa đất nước khi bệnh viện và các khoa chăm sóc đặc biệt (ICU) ở Vũ Hán bị quá tải do bệnh nhân nhiễm COVID-19. Mỹ đã phản ứng bằng cách cấm tất cả những công dân nước ngoài từng tới Trung Quốc để hạn chế dịch. Tiến sĩ Tom Frieden, cựu giám đốc của Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC), nói: "Việc này đã giúp trì hoãn lượng người bị nhiễm bệnh trong một khoảng thời gian và giúp Mỹ có thêm thời gian chuẩn bị".

"Tuy nhiên, cách chính phủ phản ứng lại khiến mọi thứ diễn biến xấu đi".

Ban đầu, bệnh nhân phải đáp ứng một số tiêu chuẩn được đặt ra trước khi được xét nghiệm. Ví dụ, người này phải từng tới Trung Quốc trong khoảng thời gian gần đây hoặc tiếp cận với một người được xác định dương tính.

Tức là, nếu người này nhiễm virus corona khi ở Hàn Quốc, Iran, Italy hoặc bất kì quốc gia nào khác có dịch bệnh, họ sẽ không được xét nghiệm. Nếu họ lây cho người khác, thì người đó cũng không được xét nghiệm. Bởi Mỹ cấm người nước ngoài tới từ Trung Quốc và chỉ xét nghiệm hạn chế với những tiêu chuẩn nhất định, do đó không thể phát hiện được liệu virus có đang lây lan tại Mỹ hay không.

Trong khi đó, mọi người vẫn tin tưởng số liệu từ CDC rằng không có ca lây nhiễm chéo tại Mỹ.

Các quan chức cũng trấn an người dân rằng nguy cơ do virus corona gây ra ở Mỹ "ở mức rất thấp" và truyền thông đăng tải các bài viết cho rằng người Mỹ chịu nhiều rủi ro từ cúm hơn là virus corona.

Dựa trên số liệu từ những bệnh nhân nhiễm COVID-19 đầu tiên, một nhà virus học ước tính tới cuối tháng 2, Mỹ đã có hơn 7.000 ca nhiễm bệnh.

Nếu phát hiện được con số này từ sớm, Mỹ đã có thể thực hiện xét nghiệm diện rộng và không cần áp dụng những biện pháp gây tổn hại tới kinh tế mà các quốc gia khác đang áp dụng để ngăn chặn virus, ví dụ như truy dấu những người đã tiếp xúc với các ca dương tính, tăng cường sản xuất khẩu trang và phân phối rộng rãi những trang thiết bị y tế cần thiết.

Thay vào đó, Mỹ lại ứng xử như thể vẫn an toàn trước dịch bệnh và bỏ lỡ thời điểm vàng để ngăn dịch bùng phát.

Những động thái chậm chạp

Tới tháng 3, rõ ràng việc lây nhiễm trong cộng đồng đã diễn ra tại nhiều thành phố ở Mỹ. Nhưng phản ứng với COVID-19 vẫn rất chậm. Tốc độ xét nghiệm vẫn không theo kịp được tốc độ lây nhiễm.

Các bang, hạt và thành phố Mỹ tự phải đưa ra quyết định đóng cửa trường học, tuyên bố tình trạng khẩn cấp, thúc giục người dân thực hiện các biện pháp giữ khoảng cách trong xã hội, hoặc phong tỏa khu vực.

Chính quyền các vùng làm việc này mà không có dữ liệu đầy đủ do thiếu kết quả xét nghiệm từ cộng đồng. Italy đã đóng cửa toàn bộ trường học từ ngày 4/3 và đã phong tỏa đất nước khi có ít hơn 10.000 ca; Mỹ đã lần lượt vượt qua mốc 10.000 ca (ngày 19/3), mốc 20.000 ca (ngày 21/3) và mốc 50.000 ca (ngày 24/3) mà không có bất kì thông báo toàn quốc nào về việc hạn chế các hoạt động không cần thiết.

Việc phong tỏa khiến kinh tế gặp nhiều vấn đề nghiêm trọng, nhưng tính mạng của hàng nghìn công dân Mỹ cũng đáng lo ngại không kém.

Mỹ đã áp dụng nhiều biện pháp nghiêm ngặt. Bang California đã yêu cầu toàn bộ người dân không rời khỏi nhà. 19 bang khác cũng làm theo. Khi tất cả các biện pháp được thực hiện, hơn một nửa dân số Mỹ sẽ được yêu cầu ở nhà để hạn chế tiếp xúc xã hội.

Tuy vậy, Mỹ đã thực hiện các biện pháp này quá muộn. Hiện tại, những vùng chịu ảnh hưởng nặng từ virus như New York, New Orleans, Atlanta, vẫn chưa thể giải quyết được vấn đề quá tải giường bệnh.

Những phương án để kết thúc đại dịch

Phương pháp phòng chống dịch của Hàn Quốc có thể sẽ là bài học để Mỹ làm theo. Để làm được việc này, Mỹ sẽ cần xét nghiệm càng nhiều càng tốt để xác định người bị bệnh, cách ly họ và tất cả những người từng tiếp xúc.

Đây là phương án được WHO khuyến khích dựa trên những gì đã quan sát tại các quốc gia đã kiểm soát được dịch bệnh.

Đứng đầu thế giới về số ca nhiễm COVID-19: Mỹ đã sai lầm như thế nào trong quá trình chống dịch? - Ảnh 4.

Ông Trump phát biểu về virus corona ngày 25/3. Ảnh: Mandel Ngan/AFP

Tăng cường năng lực chữa trị cũng sẽ mang lại thay đổi tích cực cho cuộc chiến chống lại virus corona. Nhiều loại thuốc hứa hẹn đang được thử nghiệm và nếu một phương pháp điều trị hoàn chỉnh được tìm ra, thế giới sẽ sớm quay lại thời kì như trước khi dịch bệnh bùng phát.

Cuối cùng, các nhà máy Mỹ có thể tăng cường sản xuất trang thiết bị bảo hộ và máy thở, tăng cường thông tin đến người dân về cách chăm sóc cho các bệnh nhân nhiễm COVID-19 cũng như cải thiện hiệu suất của các bệnh viện.

Hiện tại chưa phải kết thúc, mà trên thực tế, mọi chuyện mới chỉ bắt đầu và chính nước Mỹ sẽ quyết định kết quả của đại dịch lần này.

Đứng đầu thế giới về số ca nhiễm COVID-19: Mỹ đã sai lầm như thế nào trong quá trình chống dịch? - Ảnh 5.

Nhầm tên trường trong bài kiểm tra, nữ sinh bị cô giáo thả một câu nhẹ nhàng nhưng đủ toát mồ hôi hột

Cho dù cả ngày chỉ mỗi việc ăn với học (theo lời nói phụ huynh) nhưng học sinh không tránh khỏi tình trạng "15 phút ngáo ngơ". Đến trường thì có hôm lại quên sách vở, bút thước; giáo viên dặn hoàn thành bài tập về nhà thì quên không nhớ để làm... Đến khi cần đụng đến mới tá hỏa chữa cháy.

Thế nhưng có những việc phát hiện kịp thời còn có cơ hội sửa sai. Ngược lại, có những việc làm rồi thì bước không được mà lùi cũng không xong. Ví dụ như sự cố của cô nàng dưới đây.

Theo thông tin chia sẻ, nữ sinh này có tên N.T.D.L, đang học lớp 10. Mới đây, trong bài kiểm tra Ngữ Văn của mình, D.L đã ghi luôn tên trường là THCS Phú Xuân thay vì là THPT. Mặc dù viết nhầm to đùng đoàng là thế nhưng D.L vẫn không phát hiện ra mà nộp bài thản nhiên rồi ung dung chờ kết quả.

Nhầm nhọt cả tên trường trong bài kiểm tra, nữ sinh lớp 10 bị cô giáo thả một câu nhẹ nhàng nhưng cũng đủ toát mồ hôi hột - Ảnh 1.

Bài kiểm tra ghi sai tên trường.

"Đến hẹn lại lên", sau khi nhận bài về, D.L nhận được bài kiểm tra với con 8 đỏ chót. Nhưng trên đầu tờ giấy có kèm dòng chữ vô cùng thân thương của cô: " Vẫn nhớ về trường xưa thế này, các thầy cô cấp THCS phải giữ lại".

Sau khi hình ảnh được chia sẻ, rất nhiều bạn trẻ hồi tưởng và háo hức bình luận. Bất ngờ là không chỉ có nữ sinh này nhầm mà có rất nhiều người cũng chung tình trạng tương tự.

"Hồi lớp 10, làm bài kiểm tra 15 hay 45 phút thì tớ đều phải bỏ ra 2-3 phút gì đấy để đấu tranh tư tưởng không ghi nhầm THCS".

"Chung họ Phan nên thay vì ghi tên trường THPT Phan Việt Thống thì mình ghi sang THPT Phan Thanh Đạt là tên mình. Ngáo thật sự".

"Năm vừa rồi mình dịch công chứng học lớp 11 có thi cuộc thi hát tiếng hát mừng xuân. Lúc giới thiệu thì nói là học sinh của trường THCS... chứ".

"Hồi là học sinh thì cứ đầu năm lại ghi nhầm tên lớp vào tờ kiểm tra. Lên đại học thì 4 năm đều 1 tên lớp nên khỏe re luôn".

"Đây tớ lên cấp 3 nhưng vẫn viết tên trường cấp 2 nên cô giáo sinh thẳng tay trừ 1 điểm luôn".

Bên cạnh đó cũng có bạn hài hước bày tỏ: "Văn được 8 điểm thì cho học bổng học đại học luôn chứ giữ lại THCS làm gì cô ơi. Hồi đi học em chỉ mong điểm Văn em trên 4 điểm thôi".

Hay người khác tỏ ra nguy hiểm lý giải: "Thật ra đây là giấy kiểm tra hồi cấp 2. Lỡ viết sẵn tên trường nhưng chưa dùng hết nên cố dùng nốt".

Cậu bé nghèo làm nên huyền thoại Kpop: Lên Seoul kiếm sống, thành idol quyền lực và cái kết viên mãn bên mỹ nhân đắt giá

Ước mơ của bạn là gì? Nếu có cơ hội được đặt câu hỏi này với Taeyang vào năm nam nghệ sĩ 13 tuổi, chắc chắn cậu bé Dong Youngbae (tên thật của Taeyang) khi đó sẽ trả lời, ước mơ của cậu đơn thuần chỉ là có cơm ăn đủ no, áo mặc đủ ấm.

Cho đến hiện tại, khi Taeyang đã công thành danh toại với BIGBANG , khi anh đã xây dựng được tổ ấm hạnh phúc riêng, câu chuyện về tuổi thơ cơ cực bất hạnh cũng như khát khao vượt qua nghịch cảnh đói nghèo, chạm tới ước mơ của nam idol Kpop quyền lực vẫn là câu chuyện truyền cảm hứng cho rất nhiều thế hệ hậu bối, thực tập sinh sau này.

Cậu bé nghèo làm nên huyền thoại Kpop: Lên Seoul kiếm sống, thành idol quyền lực và cái kết viên mãn bên mỹ nhân đắt giá - Ảnh 2.

Cho đến hiện tại, câu chuyện về tuổi thơ nghèo khó, cơ cực và khát khao vươn lên, đạt được ước mơ của Taeyang vẫn rất truyền cảm hứng cho bất kì ai nghe qua.

Taeyang sinh ra tại vùng quê nghèo khó ở Đại Hàn dân quốc. Khi Taeyang lên lớp 6, gia đình anh không may gặp phải biến cố nặng nề khi cuộc khủng hoảng tài chính ở Hàn Quốc nổ ra. Thấu hiểu một mình cha không thể gánh vác được trọng trách nuôi đủ miệng ăn trong gia đình, cậu bé Youngbae chỉ vừa mới 13 tuổi khi đó đã quyết định tạm biệt cuộc sống vô lo vô nghĩ của một đứa trẻ, đứng lên tự lập cứu cả gia đình thoát khỏi đói nghèo.

Taeyang sinh trưởng trong một gia đình không hề khá giả và luôn gặp nhiều khó khăn về tài chính.

Taeyang quyết định một thân một mình lên Seoul kiếm sống, cũng tại thành phố phồn hoa này, nam ca sĩ tìm thấy niềm đam mê và tình yêu to lớn dành cho âm nhạc. Anh trở thành thực tập sinh trong một công ty giải trí sau khi thử giọng thành công. Giọng ca "Eye, nose, lips" từng có lần trải lòng khi nhắc đến những kỉ niệm ngày xưa ấy:

"Tôi yêu âm nhạc từ khi tôi còn rất nhỏ, nhưng vì tính tình hay ngại lại nhút nhát, tôi chẳng thể diễn tả tình yêu ấy bằng lời. Khi tôi học lớp 4, tôi đã theo học một khóa học về diễn xuất, tuy nhiên bởi kinh tế gia đình lúc ấy vô cùng khó khăn, tôi được gửi đến nhà dì. Tại đây, tôi tiếp tục được theo đuổi lớp học diễn xuất cùng với các anh chị em họ.

Có một dạo, công ty quản lý muốn kiếm tìm một gương mặt rapper trẻ trong MV của bộ đôi Hip Hop, tôi ứng tuyển và được lựa chọn. Đó là lần đầu tiên tôi biết đến Hip Hop, đồng thời cũng là lần đầu tiên mong muốn trở thành thực tập sinh trong tôi dạt dào đến thế ".

Niềm đam mê âm nhạc của Taeyang được thắp sáng qua một lần nam ca sĩ được casting một vai diễn nhỏ trong MV của bộ đôi Hip Hop.

Với ý chí sục sôi của tuổi trẻ, với tình yêu to lớn dành cho Hip Hop, Taeyang đã trực tiếp gặp gỡ giám đốc điều hành công ty và bày tỏ mong muốn được làm một ca sĩ. May mắn thay, vị giám đốc này đã cảm nhận được quyết tâm của chàng trai trẻ và nói lời đồng ý.

"Sau khi quay MV xong, tôi bị buộc phải quay lại cuộc sống tẻ nhạt như cũ. Tôi không thích điều đó chút nào. Bởi vậy, tôi đã đến gặp CEO của công ty và tha thiết: 'Em muốn được trở thành ca sĩ. Xin anh hãy cho phép em được đào tạo ở đây'. Anh ấy nói với tôi: 'Ổn thôi, cứ làm thế đi', tôi nghĩ rằng anh ấy đã thấy được nhiệt huyết tuổi trẻ trong tôi".

Cậu bé nghèo làm nên huyền thoại Kpop: Lên Seoul kiếm sống, thành idol quyền lực và cái kết viên mãn bên mỹ nhân đắt giá - Ảnh 5.

Taeyang đã từng bước, từng bước trở thành thực tập sinh như thế.

Thời gian sau đó là một khoảng thời gian vô cùng khó khăn với Taeyang. Được biết, công ty ngày ấy vẫn còn nhỏ và đang trong quá trình phát triển nên điều kiện cơ sở vật chất rất hạn chế. Taeyang thường xuyên phải luyện tập trong một không gian hẹp và nhỏ, anh cũng hầu như không nhận được hỗ trợ gì đáng kể từ phía công ty.

May mắn thay, tại thời điểm khó khăn khôn cùng ấy, Taeyang đón chào một cậu bạn đến gia nhập thế giới thực tập sinh đầy khắc nghiệt với mình. Cậu bạn ấy bây giờ là đồng đội, là thủ lĩnh của nhóm nhạc huyền thoại mang tên BIGBANG, đồng thời cũng là người anh em thân thiết nhất của Taeyang ngoài đời - G-Dragon .

GD và Taeyang nhanh chóng gắn bó, cả hai là những người anh em, đồng đội thân thiết từ trong công việc cho đến ngoài đời.

Cùng với GD, cả hai tạo thành bộ đôi trainee nổi tiếng, được dự đoán trở thành "siêu sao" trong tương lai. Taeyang cũng từng thổ lộ rất nhiều điều về cậu bạn thân thiết với người hâm mộ:

"Trước khi được nhận vào công ty thì cậu ấy từng là thành viên của một nhóm Hip Hop, chúng tôi cũng thường "đụng" nhau trong các bài kiểm tra của công ty nhưng thật lòng điều này không làm ảnh hưởng gì đến tình đồng đội của chúng tôi cả. Tôi và GD không có cuộc sống học sinh bình thường giống như bao người khác, không có bạn bè Biên phiên dịch hay trường học gì cả, vậy nên cả kí ức thời thơ ấu của tôi chỉ xoay quanh cậu ấy mà thôi".

"Kỉ niệm thời thơ ấu của tôi đều xoay quanh cậu ấy" - Taeyang chia sẻ về người bạn thân thiết G-Dragon.

Sau đó, thế giới của Taeyang và GD tiếp tục chào đón thêm người bạn thân thiết thứ 3, đây cũng chính là mẩu "toàn năng" tiếp theo của BIGBANG - nam rapper T.O.P . Thời gian chảy trôi, sau 6 năm thực tập dài đằng đẵng với rất nhiều mồ hôi sương máu và cả những giọt nước mắt, Taeyang cuối cùng cũng có thể đạt được ước mơ thuở thơ ấu của mình. Ngày 19/08/2006, Taeyang cùng với G-Dragon, T.O.P, Seungri Daesung chính thức ra mắt với cái tên BIGBANG, đánh dấu sự ra đời của nhóm nhạc làm nên huyền thoại của Đại Hàn dân quốc.

Cậu bé nghèo làm nên huyền thoại Kpop: Lên Seoul kiếm sống, thành idol quyền lực và cái kết viên mãn bên mỹ nhân đắt giá - Ảnh 8.

Tháng 8 năm 2006, ước mơ của cậu bé Youngbae ngày nào cuối cùng cũng thành hiện thực. Taeyang cùng 4 người anh em còn lại chính thức ra mắt công chúng dưới cái tên "BIGBANG".

Trải qua bao khó khăn thăng trầm, Taeyang lấy ước mơ làm sức mạnh, lấy gia đình làm chỗ dựa tinh thần vững chắc đã từng bước, từng bước đạt được thành tựu mà thuở ấy chẳng mấy ai nghĩ "thằng bé Youngbae mê nhảy hơn mê học" có thể làm được. Năm 2017, từ một cậu thanh niên 13 tuổi với ước mơ giản dị là đủ cơm ăn áo mặc, giúp gia đình vượt qua khủng hoảng kinh tế, Taeyang vươn lên trở thành nghệ sĩ có thu nhập cao nhất thế giới do tạp chí Forbes bình chọn. Chỉ tính vào thời điểm năm 2016, mình nam ca sĩ đã "cá kiếm" khoảng 30 triệu USD (khoảng 698 tỷ VNĐ). Taeyang cũng luôn có mặt trong danh sách những nghệ sĩ có thu nhập khủng nhất xứ sở kim chi.

Chưa hết, Taeyang còn yêu say đắm và kết hôn với chính mối tình đầu của mình - nữ diễn viên nóng bỏng Min Hyo Rin. Cả hai hiện đang tận hưởng cuộc sống yên bình, hạnh phúc bên nhau, không vướng bận thị phi. Taeyang có thể được coi là "một mẩu" viên mãn nhất BIGBANG.

Cậu bé nghèo làm nên huyền thoại Kpop: Lên Seoul kiếm sống, thành idol quyền lực và cái kết viên mãn bên mỹ nhân đắt giá - Ảnh 9.
Cậu bé nghèo làm nên huyền thoại Kpop: Lên Seoul kiếm sống, thành idol quyền lực và cái kết viên mãn bên mỹ nhân đắt giá - Ảnh 10.

Trải qua bao nhiêu thăng trầm của sự nghiệp, Taeyang cuối cùng cũng hái được trái ngọt. Anh trở thành nam nghệ sĩ solo "cá kiếm" đỉnh nhất Kpop, sự nghiệp làm ca sĩ, nghệ sĩ của Taeyang cũng thành công vang dội.

Cậu bé nghèo làm nên huyền thoại Kpop: Lên Seoul kiếm sống, thành idol quyền lực và cái kết viên mãn bên mỹ nhân đắt giá - Ảnh 11.
Cậu bé nghèo làm nên huyền thoại Kpop: Lên Seoul kiếm sống, thành idol quyền lực và cái kết viên mãn bên mỹ nhân đắt giá - Ảnh 12.

Giờ đây Taeyang cũng đã tự xây dựng cho mình tổ ấm riêng. Với tình cách hiền lành ấm áp, người hâm mộ đều tin rằng anh sẽ là người chồng, người cha tốt để gia đình có thể yên tâm dựa vào.

Câu chuyện truyền cảm hứng của thành viên BIGBANG khiến bất kì ai cũng phải vỗ tay tán thưởng mỗi lần nghe qua. Quả thật khi có gia đình làm hậu phương vững chắc, khi niềm đam mê và lòng nhiệt huyết đủ lớn, con người ta có thể tạo nên những kì tích "rời non lấp biển" không ai có thể tưởng tượng được!

Cậu bé nghèo làm nên huyền thoại Kpop: Lên Seoul kiếm sống, thành idol quyền lực và cái kết viên mãn bên mỹ nhân đắt giá - Ảnh 13.